30 tháng 10, 2007

Người Việt Trên Đất Pháp


Có một người Bác, không ruột thịt nhưng rất thân thương, chỉ gặp nhau tại quê nhà Châu Sơn thôi… nhưng tình thân mến luôn dạt dào với mình. Ngẫm thấy hai chữ “đồng hương” sao mà tình nghĩa!
Bác là người sống rất tình cảm và rất thích viết lách… Những bài viết chia sẻ của bác rất mộc mạc chân quê, cho từng khoảnh khắc sống, từng con người xa-gần-thân-lạ, rất gần gũi và dạt dào tình thuơng mến thương… Đặc biệt tuy tuổi bác cũng đã ngoài 50 nhưng tâm hồn thì rất trẻ, mộc mạc, đơn sơ… Dù có tuổi nhưng không ngăn được bác khao khát tiếp xúc với người trẻ, để chia sẻ và yêu mến cũng như ngưỡng mộ… Đó cũng là động lực giúp bác tìm cách học hỏi sử dụng internet, ngoại ngữ, để tiếp cận với giới trẻ cách cụ thể nhất… Cũng hợp tình hợp lý, vì giới trẻ ngày nay đâu ai thích viết thư tay thăm bác hơn là thích email cho bác, vừa nhanh chóng vừa tiện lợi, lại pro nữa… Như thế, tình thân được thể hiện hoàn hảo, sự liên đới hiệp thông được duy trì, ngày một sâu sắc…
Hôm nay nhận được bài viết chia sẻ của bác, vẫn mộc mạc, chân tình đơn sơ… Mình biết Bác có nhiều điều về sự viết lách muốn chia sẻ lắm, tuy nhiên điều kiện quê nhà không cho phép bác thuận lợi như mong mỏi…
Để chia sẻ với bác, mình dành hẳn cho bác một Tag Cloud trong nhà mình, để mình có thêm góc hiệp thông và chia sẻ với tình cảm của bác, với mọi người…
-----------------------------------------------------------
Người Việt Trên Đất Pháp
Kiều bào ta sinh sống tại Pháp là 300 ngàn người với đủ mọi thành phần mọi lứa tuổi: từ du học sinh mới xuất ngoại gần đây hoặc người sang Pháp trên nửa thế kỷ rồi, sau cuộc chiến tranh Đông Dương kết thúc năm 1954. Trại CAFI là nơi sống của nhiều thiếu phụ Việt Nam với những người con lai qua mối tình với lính Pháp trên đất Việt thời đó (54 trở lại trước). Các thiếu nữ ngày ấy còn rất trẻ, bây giờ đều 70 trở lên, con cái họ ngoài 50 cả rồi. Hình như được trọng vọng hơn là lính Pháp và vợ con trở về từ Algerie, vì đó là biểu tượng của sự chiến thắng...
Trên đây là một vài nét tóm tắt trong chương trình Hội Nhập phát sóng qua kênh VTV1 lúc 8 giờ tối thứ hai, 29/10/2007. Dĩ nhiên nhiều người biết rồi, khi bài này xuất hiện lại kéo thêm một số khác hoặc để ý hơn về chương trình Hội Nhập, có thể gọi nôm na là Cánh Cửa Nhìn Ra Thế Giới. Trong những "Người Việt Trên Đất Pháp" hiện diện trong chương trình, bác Đức Yên chú ý đến anh Quang Minh, thế hệ trẻ chào đời sau 75, có nhiều hoạt động đối ngoại vang dội gần xa, bác hết lòng khen ngợi... 8 giờ tối là khung giờ vàng thuận tiện nhất để thu hút đại đa số khán giả, bác gác mọi chương trình khác để theo dõi Hội Nhập. Vẫn biết anh Quang Minh sang Pháp để công tác, nhưng gọi anh là "Người Việt Trên Đất Pháp" cũng có phần đúng, vì anh quả là Người Việt đã đặt chân Trên Đất Pháp!
Lần trước anh sang công tác tại các nông trại bên Mỹ bác đã viết bài hẳn mọi người còn nhớ... Vì công việc nên mỗi tối lúc 7 giờ xuất hiện trong Thời Sự, anh bận áo veste nom trịnh trọng hẳn... Bác thích nhìn cảnh anh công tác nước ngoài với chiếc chemise trắng nom nhỏ nhắn, gọn gàng và hồn nhiên như thời sinh viên hoặc lúc mới ra trường với tiết mục "Chào Buổi Sáng".
Đôi khi bất chợt nghe một bản nhạc làm ta liên tưởng kỷ niệm cũ. Tương tự vậy, cảnh anh Quang Minh trên đất Pháp gợi bác nhớ lại một thủa xa xưa. Nhiều người vẫn nghĩ bác có Anh Văn là sinh ngữ chính sau Việt ngữ là tiếng mẹ đẻ. Điều này chỉ đúng một phần thôi. Trước kia, đầu những năm 60 chủ yếu bác học Pháp văn. Ngoài chính khoá ở trường, mỗi dịp hè bác hay học thêm sinh ngữ này, học trước bạn bè nên trong lớp bác thuộc hạng khá. Suốt 7 năm trung học bác quan tâm nhiều với Le Francais Elementaire va Cours de Langue (Mauger 1 et 2), làm bạn với Vincent va Helene qua đất nước phong tục tập quán văn hóa Pháp... Rồi sau đó sau khi học xong, nhiều năm liền đất nước nhiễu nhương, bận rộn với cuộc đời, bác mới sử dụng Anh ngữ khoảng mươi lăm năm nay... Còn tiếng Pháp, lâu ngày không sử dụng nên quên gần hết, nhung hễ có ai nhắc, hoặc xem qua tài liệu Pháp ngữ, là nhớ ngay...
Cảm xúc về đất Pháp nên bác thực hiện liền bài này, dù công việc khá bộn bề. Nhiều người biết bác qua mạng nhưng cuộc sống thực của bác gắn liền với thiên nhiên, vườn cây chim chóc hoa cỏ, vả chăng quê nhà được phản ảnh nhiều qua bài vở, nhiều người tỏ ý thích cuộc sống gần thiên nhiên vậy. Đôi khi làm theo yêu cầu, hôm trước gặp qua net có em mong muốn biết thêm về xứ sở Núi Ngọc (Jade Mountain: Châu Sơn): bác viết rồi, nhưng chưa đăng tải được: nhân đây thành thật sorry: thật lãng mạn lại vừa thực tế, lúc này bác bận rộn nên không còn thời gian nữa, đôi khi vào mạng lướt web một lát là nhiều. Bác hy vọng sẽ quay trở lại đăng tải dịp Giáng Sinh (hoặc trước nữa, biết đâu đấy!). Lúc ấy tạm dãn việc một chút vừa dịp kỷ niệm 5 năm online...

---------------------
Trước đây biết quê hương Đức Thọ, rồi Đức Yên, thôn làng bác giã từ năm 55 (Di cư 54, những mãi đầu 55 gia đình mới xin được giấy tờ). Là người nặng tình quê nhà nên bác lấy nickname ducyen55. Đây là quê hương có từ một thế kỷ nay. Qua tài liệu được biết 200 năm xa xưa bác có nguồn cội từ Bồng Trung, Vĩnh Lộc, Thanh Hóa. Rất quan tâm và khá "lắm điều" nên bác đã cất công hỏi thăm, truy tầm, tra cứu... và thực hiện bài viết rồi. Nhưng vì quá dài nên chưa đăng tải được. Có lẽ sau này phải rút ngắn. Chờ có thì giờ đàng hoàng thì lâu quá. Sơ lược 1 chút: từ Nghệ An đi ra khoảng 150 km là đến thị xã Thanh Hóa. Từ đó vẫn theo hướng bắc thêm 35 km là huyện Vĩnh Lộc. Làng Bồng Trung nằm trong huyện này, là vùng lương giáo dân cư đông đúc...
Tìm ra gốc tich cội nguồn quê hương tổ tiên điều tốt thôi, lồng vào đó chút tình tâm linh thành kính. Anh chị em một nhà, khi trưởng thành, mỗi người lại có thêm cánh họ nội ngoại, đằng vợ đằng chồng... Đức Yên ước mong các vị khá lớn tuổi của mỗi cánh, ghi lại trước sau gia phả dòng tộc mình, tổ tiên bà con họ hàng nội ngoại gồm những ai, sống ở đâu, mất ở đâu, năm nào, mộ phần chỗ nào v.v... Lưu giữ để thế hệ sau ghi tiếp. Bởi vì nhiều khi thế kỷ sau, hậu duệ muốn tìm hiểu cội nguồn gốc tích lại không có...
Trong một thời gian vắn, bài ngắn lại muốn chuyển tải quá nhiều việc, nên mong mọi người tìm thấy một chút tâm tình tác giả muốn gởi gắm. Thời giờ đã hết nên không thể làm thêm hay sửa sang lại, thôi hẹn dịp khác... Tư tưởng chu đáo xuyên suốt là những ký ức, hoài niệm, nhân dịp gặp lại anh Quang Minh trong chuyến công tác bên Pháp...
Keep Smile!
Đức Yên, Oct, 30.2007

25 tháng 8, 2007

BIRTHDAY... August 25, 2007


Mồng 2 tết Đinh Hợi, khi được hỏi anh Hoàng lên thăm C. Sơn không, Phương, người con dâu gia đình cho hay Hoàng bận, chỉ mình Hiệp thôi, Hiệp ghé một lát rồi về. (Hiệp ra sao nhỉ? Trước đây Hoàng nói có người em tốt nghiệp Bách Khoa Hoá Ứng Dụng. Có lẽ Hiệp là cậu này?)
Quá xế chiều 20/4/07, bác ngập ngừng trước cổng nhà Hoàng, mọi người đang sửa soạn rạp cưới vừa lúc một cậu bé từ trong chạy xe ra ngoài: cậu khá nhỏ con, khuôn mặt hao hao giống Hoàng, đích thị em Hoàng rồi, bác mừng rỡ hỏi: có anh Hoàng ở nhà không? -- Dạ không, khuya anh Hoàng mới về theo đoàn đưa dâu...
Vậy thì ngại quá, bác quay ngược ra đường quan đi đây đó, do vậy biết thêm tường tận mọi ngóc ngách của thị trấn Buôn Hồ bé nhỏ này.

Khi màn đêm buông xuống, bác theo một số bà con đến chơi nhà, nom tự nhiên hẳn. Người cha (các cậu H.) vốn "độc đinh" (only son): nghĩa là mỗi cánh họ chỉ duy nhất 1 trai nhưng các con ông toàn trai hiếm gái. Các chị em, cô ruột hoặc cô họ (của các cậu H.) cũng có mặt hôm đó...
Khá khuya Hoàng vẫn chưa về nên bác ngồi nói chuyện với Hiệp và Hòa cho vui. Nét thư sinh theo hai cậu này qua khuôn mặt non trẻ với ngón tay thanh thoát chuyện cầm bút và gõ vi tính. Sống Sàigòn lâu năm nên giọng nói khá giống dân miền nam, mặc dầu khi trò chuyện, ví dụ với các cô, Hiệp vẫn dùng đôi tiếng địa phương: Dạ, con đang đi học tiếp o a`, dạo này cửa hàng o cho thuê có khá không... Riêng giọng của Hoàng thiên về tiếng miền bắc, bởi vậy khi nghe điện thoại, Hoàng hay Hiệp bác phân biệt được liền à...
Thị trấn Buôn Hồ khá trái đường khuất nẻo so với trên phố xá. Từ HCM lên BMT, phải đi ngược thêm khoảng 40km mới đến nhà H. ở Krong Buk. Tại vùng xa xôi này phát xuất cả nhà con cái được học hành tử tế đến nơi đến chốn, đây là điểm son của gia đình đáng được biểu dương vậy. Tâm không may mất đi nhưng hằng ngày vẫn được nhắc nhở hoài qua nick của anh Hiệp: taminhngo. Hưng với tuổi con rồng 88 sắp tới vô Đại Học Kinh Tế hoặc một trường nào đó của Sàigòn… Trí 93 là út, vô lớp 9 ở quê nhà, tương lai rồi cũng đến Sàigòn.
Người mẹ gia đình cho hay anh Hiệp cô bạn gái rồi, quê Bến Tre, bạn cùng lớp. Mặc dầu vậy chắc khi xong Cao Học mới tính việc lập gia đình. Bác biết nhiều khi giáo sư ĐH và sinh viên chỉ cách nhau chừng 5 tuổi, nhìn giống 2 anh em vậy.
Một chi tiết khá vui là trưa 21/4, giữa lúc bác đang loay hoay tìm Minh Hoàng để chào ra về, mọi người chỉ hướng chú rể đang đứng ngoài cổng để tiễn mọi người... Hoàng giới thiệu với cô dâu đây là bác, Phương Thảo bỡ ngỡ nhìn theo, bốn mắt gặp nhau giây lát rồi bác phải về ngay. Vì đông người quá chắc chắn Thảo quên rồi những bác vẫn nhớ vì "Khách nhớ nhà, nhà không nhớ khách…"... August 25 là sinh nhật Minh Hoàng, bác kể chuyện thay lời chúc mừng vậy. Nhưng thật sự bác đâu chỉ nhớ mỗi mình Hoàng? (Sinh nhật Hiệp June 22nd qua khá lâu rồi). Trước đó khi chia tay, theo xã giao Thu ân cần mời ở lại chơi thêm nhưng thôi, về đúng thời điểm là tốt nhất. Rời khỏi cổng, bỗng nhiên một người bà con của gia đình đến cầm tay nói bác đợi một chút, có ai đó sẽ chở bác đến xe bus. Nghĩ mọi việc sẵn sàng nên bác chân tình đứng lại, không ngờ lát sau Hòa đưa xe ra giữa lúc nhà đang bận rộn. Thật tội tình, biết vậy bác ung dung thả bộ ra bến xe, đâu xa xôi gì. Hòa nói không sao, con có việc ra ngoài chốc lát. Chuyện là vậy, sẵn đây bác kể chút thôi. Hòa 19/11/1985 allright?
Giữa tâm trạng vui vui gặp lại Minh Hiệp sau khi đi Nhật về, bác gởi đến mọi người trong nhà, kể cả "girlfriend" cậu Hiệp, là thành viên tương lai của gia đình, cũng có thể đọc được ok?
Đức Yên

3 tháng 8, 2007

Những Thanh Niên Thành Đạt...


Lê Quang Minh: Sinh năm 1976.
Khoảng trước sau 2000, lúc mới tốt nghiệp xong còn trẻ măng, anh Quang Minh được phân công dẫn dắt "Chào Buổi Sáng". Là biên tập viên và phát thanh viên tập sự truyền hình, với chiếc áo sơ mi trắng ngắn gọn giản đơn, anh xuất hiện trước khán giả qua phong cách người mới bước vào nghề. Bẵng một thời gian, nhiều năm rồi anh có khả năng chững chạc dẫn chương trình Thời Sự lúc 19h hàng ngày. Đây là giờ cao điểm với hàng triệu khán giả theo dõi. Chỉ nhìn cách ăn mặc biết ngay tác phong đã đổi khác: luôn luôn quần áo veste cavat nghiêm chỉnh với cặp kiếng sáng trưng. 2005 anh được tạp chí Phụ Nữ bầu chọn Người Đàn Ông Lịch Lãm Nhất Trong Năm. Bây giờ là biên tập viên có hạng của các chương trình thời sự, ngoài nhiều công việc khác anh còn phụ trách chuyên mục "Hội Nhập" nối kết Việt Nam và các quốc gia trên thế giới....
Bác Yên thân mến,
Cháu xin cảm ơn Bác đã dành những lời khen ngợi cho cháu,
Cháu cũng rất vui với chương trình Hội nhập vừa rồi, rất nhiều người khen ngợi. Những giá trị của các nền kinh tề bên ngoài & giá trị thực tiễn đối với VN cũng sẽ là hướng đi chủ đạo sắp tới đây của Chương trình Hội nhập,
Cháu rất mong nhận được sự góp ý thường xuyên của Bác,
Cháu : Quang Minh
Khi nhận được mail của anh Quang Minh, bác chợt nghĩ đến một người cháu, cũng có năm sinh tận cùng bằng con số 6: anh Nguyễn Vĩnh Hòa, 1966. Là người thành đạt, anh Hoà cao ráo giống anh Quang Minh vậy. Bây giờ Quang Minh nom còn "mi nhon", nhưng bác dám cá cược rằng 10 năm nữa, tức là bằng tuổi anh Hòa bây giờ, anh Minh cũng sẽ đẫy đà như anh Hòa hiện giờ. Thời gian sẽ trả lời cho ý nghĩ trên!
Vũ Anh Tuấn: Mỗi lần nghĩ về cậu "em xi" này (MC: Người dẫn chương trình) bác lại nhớ đến người con rể: anh Phạm Phú Qúy, bằng tuổi với anh Vũ Anh Tuấn, đồng sinh năm 1974.
(Phú Quý làm việc không liên quan đến tin học nhưng cũng là người giỏi giang tháo vát). Hồi 96 Vũ Anh Tuấn còn là sinh viên nhạc viện biểu diễn "Vũ Điệu Thiên Nga" trong chương trình SV 96. Phụ trách các mảng ca nhạc, đến nay Vũ Anh Tuấn đã thành danh và nổi danh với hàng triệu người biết đến. Qua net Anh Tuấn có liên lạc khiến nhiều người thốt lên: bác thật giỏi giao lưu! ( Thanks for computer which connects people): Cảm ơn máy tính đã nối kết mọi người lại với nhau. Với Anh Tuấn được kể là một trong những người kỳ cựu nhất, từ thủa bác còn dùng nick Huy Thuận:
Bác có nghe về tình trạng Diễm Quỳnh, hôm bữa nghe anh Anh Tuấn thông báo lại vậy bác cũng an lòng. Không biết địa chỉ Diễm Quỳnh nên bác viết đây mấy hàng nhờ anh nhắn lại với Quỳnh (anh hãy giúp bác nhắn lại, và khi nhắn rồi nhớ tin lại bác, để bác an lòng. Cảm ơn anh nhiều)
Nhờ anh nhắn với Diễm Quỳnh là bác luôn nhớ, và cầu nguyện mỗi ngày cho Diễm Quỳnh, không ngày nào quên. Bác chúc Quỳnh sớm bình phục để phục vụ mọi người. Có lẽ lòng yêu mến của mọi người dành cho Quỳnh, trong đó có bác, đã mang đến Diễm Quỳnh nhiều niềm tin và lướt thắng mọi thử thách. Anh Tuấn cũng cho bác chuyển lời thăm hỏi ân cần nhất của bác đến Diễm Quỳnh và gia đình. Bác nói chân thành tự đáy lòng...
Dạ kính thưa bác Thuận,

Cháu đã chuyển lời đến Diễm Quỳnh. Quỳnh có nhờ cháu thay mặt cảm ơn những tình cảm của Bác đã dành cho Quỳnh.
Thưa bác, Quỳnh chỉ bị chút bệnh nhỏ nhưng tin đồn đã làm mọi người tưởng lầm là bệnh nặng lắm. Thực ra Quỳnh chỉ nghĩ có khoảng 1 tuần để đi chữa bệnh. Nay đã khỏi và rất rất khỏe mạnh. Ngày mai , chủ nhật 21/5. Quỳnh sẽ dẫn trực tiếp chương trình Bài Hát Việt. Mong bác đón xem Cháu xin chào bác: Vũ Anh Tuấn
Minh Hoàng 79: Gặp Minh Hoàng cuối năm 2004 tại đám tang bà Quý, mẹ chị Linh cũng là bà ngoại Dạ Thảo. Bác Đức Yên và Minh Hoàng đều cùng thân quen hoặc họ hàng dây mơ rễ má gần xa với người quá cố thế là gặp nhau và quen biết nhau.

Minh Hoàng được xem như thuộc đầu thế hệ 8x. Tốt nghiệp tin học, Minh Hoàng giỏi lắm, làm việc trong lãnh vực Ai Ti (IT Space: wireless net: Chuyên lắp đặt net không dây cho các cơ quan). Thông thường gặp nhau ở các đám cưới đám tang chỉ là chốc lát, rồi ai về việc nấy, gặp gỡ hiếm hoi hãn hữu. Liên lạc qua net hoặc mobile thường xuyên hơn. Có thể nói đa phần mọi quen biết đều nhờ phương tiện dẫn dắt.
Bữa nay cháu kể bác nghe câu chuyện vui sau đây:
Một nàng hướng dẫn viên xinh đẹp dẫn một ông khách Mỹ đi tham quan Sài Gòn. Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: "Chỗ này là gì vậy?". Nàng toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì. Nàng trả lời đại: "Jesu die here". Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: "Chỗ này là gì, sao đông người vậy?". Nàng trả lời: "America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here". Ông khách há hốc mồm: "Oh my God!". Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: "Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?". Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: "Men - women, pằng pằng, Baby born here". Khách xỉu ngay tại chỗ. (Thank you Minh Hoang for this so funny tale! )
Ngô Đình Minh Hiệp: 1983. Là em trai của Minh Hoàng. Trước đây chỉ nghe nói hoặc nghe kể thôi, bác thật sự gặp và quen biết Minh Hiệp qua đám cưới Minh Hoàng vào tháng 4/2007. Sau khi tốt nghiệp cử nhân hoá ứng dụng, Minh Hiệp theo cao học, mấy năm nữa sẽ là giáo sư trường Đại Học Bách Khoa nổi tiếng nhất Saigon. Minh Hiệp và bác liên lạc qua mobile hoàn toàn bằng anh ngữ. Đây cũng là phương cách giúp đôi bên trau dồi hoàn thiện thêm.

Cuộc đời như vật đổi sao dời không báo trước. Bẵng thời gian ít trao đổi rồi tự nhiên không liên lạc được, bác bèn hỏi Hoàng qua mobile: "Where's Hiep now? I can't contact him today..." "Oh dear Uncle Duc Yen, Hiep is staying in Japan now, training 2 months..." (Hiệp qua Nhật tập huấn 2 tháng). Cuối buổi làm việc hôm đó bác tranh thủ mail đến Hiệp ít hàng. Mấy hôm sau nhận được reply của Hiệp:
Chào bác
Tuần vừa rồi cháu đi tỉnh không check mail được

ngày mai đi Tokyo nên cũng sẽ không check mail...
Nói chung bên này mọi cái đều rất tốt
Người Nhật rất chu đáo và cẩn thận
Khí hậu mùa này là mùa hè nên khá mát mẻ, đôi khi có hơi nóng một chút và mưa nhiều
bên này rất sạch sẽ và đẹp, thiên nhiên bên nầy đẹp hơn VN nhiều
có lẽ cái gì họ cũng hơn ta, và chẳng có gì nước ta hơn họ cả (có lẽ thôi)
có lẽ đẳng cấp của một đất nước văn minh là thế.
bên nầy mọi người rất tự lực, hầu như không ai nhờ vả hay cậy dựa
và có lẽ cũng sẽ không sống nổi ở cái đất nước này nếu không có tiền
(cháu nghĩ thế)
Vài dòng suy nghĩ gởi đến bác, cháu cảm ơn bác đã quan tâm. Cháu:

NGÔ ĐÌNH MINH HIỆP
***

Những thanh niên trẻ tuổi thanh danh thành đạt rất nhiều, không sao kể hết được. Buổi làm việc hôm nay bác chỉ viết bấy nhiêu thôi, như một vài nét chấm phá trong bức tranh khổng lồ thanh niên Việt Nam.. (Theo tác phong công nghiệp, bác chỉ dành để nói về mỗi người trong một số phút nhất định). Có người gặp một đôi lần có người chưa, nhưng tựu trung đều quen biết, liên lạc qua những phương tiện hiện thời. Gần đèn thì sáng, giao lưu với các nhân vật nổi danh, tự nhiên tên tuổi bác cũng vậy luôn. Có thể nói "thương hiệu Đức Yên" đã chiếm được cảm tình của nhiều độc giả gần xa. Tỏa sáng thêm qua ngòi bút của bác, những người thành danh thành đạt đa phần là cựu sinh viên các trường đại học, cách nầy cách khác hay cảm ơn bác, nhưng quả thật bác nghĩ nên cảm ơn họ nhiều, qua các bạn mọi người lại biết đến bác.
Một ngày mưa gió đầu tháng 8 _ August, 3rd, 2007

Đức Yên